Fanfic · Short-fic

[Trans-fic][MarkJin] One last time – Chapter 1

  1. Ngày thứ nhất

One last time

06:38 AM

“JinYoung, dậy đi. Con sẽ muộn học mất!”

JinYoung lăn lộn trên giường, tìm một tư thế thoải mái để ngủ tiếp. Nhưng không may là, sau tiếng gào của mẹ là tiếng điện thoại rung lên lần thứ mười.

Cậu bạn thân Jackson gửi cho cậu một tin nhắn “Mừng ngày lễ Tình nhân!” và kèm theo đủ mọi biểu tượng hình trái tim khác nhau mà anh có thể tìm thấy

“Park JinYoung! Dậy ngay!”

JinYoung buộc phải rời giường, lười biếng đánh răng và tắm gội. Hôm nay là lễ Tình nhân và Jackson đã đang chờ ở ngoài để đón cậu rồi. Nếu như cậu không khẩn trương lên thì Jackson nhất định sẽ diễu hành vào trong nhà mà túm lấy cậu từ trong nhà tắm rồi quẳng lên xe, mặc xác cậu có mặc quần áo hay không.

“JinYoung, hôm nay lạnh đấy nên nhớ mặc ấm vào.” Mẹ cậu nói khi JinYoung bước xuống từ cầu thang chỉ với một chiếc áo len mỏng và quần jean.

“Trông con chưa đủ ấm ạ?”

“Ý mẹ là con phải mặc cả áo rét và đeo găng tay kìa.”

“Vâng, vâng, con biết rồi…” JinYoung nói khi cậu vơ lấy găng tay để trên bàn.

“Con không ăn sáng à?” Mẹ cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho cậu thứ gì đó trong bếp.

“Con không sao ạ!” JinYoung rống lên khi đã ra tới cửa, đóng nó lại và chạy tới chỗ chiếc xe đậu trước cửa nhà.

 

“Chào buổi sáng tình yêu!” Jackson reo lên, gửi cho cậu một nụ hôn gió.

JinYoung đáp lại bằng cách dùng tay chém đôi nụ hôn ra làm hai, khiến Jackson há hốc.

“Đấy không phải là cách ăn mừng lễ tình nhân đâu.” Jackson phụng phịu.

“Ăn mừng? Này nếu như cậu quên thì, cả hai chúng ta đều đang ế nhé.” JinYoung mở cửa bên ghế phụ và ngồi vào.

Jackson ngồi ở ghế lái. “Thế không phải là nếu chúng ta đang ế, thì chúng ta sẽ ăn mừng tình yêu trong sáng của đôi ta sao?” Jackson nở nụ cười sến lụa và JinYoung biết cậu chàng sẽ không khởi động xe nếu như không được đáp lại. “Phải không? Cậu yêu mình mà?”

JinYoung thở dài nhưng vẫn mỉm cười. “Ừ, mình yêu Jackson đấy.” Jackson rú lên sung sướng.

“WangGae?” Cậu chàng thử.

“Khởi động xe đi cái.” Và thế là Jackson từ bỏ, nhận ra mình cũng chỉ may mắn được đến vậy

 

Họ ghé qua nhà Bambam trước, cậu bé cúi đầu khi ngồi vào trong xe, nhỏ giọng lẩm bẩm. “Không ngờ là ngày Lễ tình nhân mà mình vẫn còn ế.”

“Bambam à, em vẫn sẽ ế nếu như không chịu chủ động ngỏ lời với ai đó.” Jackson nói. “Sao em không chịu mời cậu chàng ở lớp Khoa học đi chơi nhỉ? Cái cậu có mắt màu xanh lục ấy.”

“Đẹp trai đấy, nhưng mà cái kiểu ăn mặc đó thì? Thôi khỏi.”

“Thế còn cô gái ở lớp Thể dục? Cô gái hay buộc tóc đuôi gà ấy?”

“Một mắt của cô ấy thấp hơn mắt bên kia. Cứ nói chuyện là em lại nhìn vào đó.”

“Oh thế còn anh chàng ở lớp Toán, người tóc đỏ ấy?”

“Hả? Anh muốn em hẹn hò với một tên tóc đỏ trong khi tóc em đang đỏ ấy hả? Đụng hàng!”

Jackson giơ tay lên trời. “Anh đầu hàng?”

 

Jiyoung phá lên cười. Nhiều khi cậu cũng tự hỏi tại sao cậu lại chơi thân với nhóm bạn ồn ào náo nhiệt thế này trong khi bản tính của cậu luôn trầm tính và nghiêm túc. Nhưng cậu sau đó đã nhận ra nếu như không có ai đó giữ vai trò như một người mẹ trong nhóm để kìm hãm bớt thì họ có khi còn làm nhiều chuyện điên khùng hơn rồi. “Jackson, cầm vào vô lăng đi kìa!”

Họ tạt qua chỗ Youngjae, Bambam lập tức khóa cửa xe trước khi Youngjae kịp mở nó. “Ê không vui đâu nhé! Cả chục lần trước cũng chả vui tẹo nào luôn!” Youngjae hét lên từ bên ngoài cửa. “Mở ra đi!”

Jackson và Bambam vẫn đang bò ra cười. “Nhẽ ra em nên khẩn trương hơn chứ Youngjae, thế thì cửa đã mở rồi.” Jackson hé cửa ra để nói với Youngjae.

“Em nói mở cửa mà! Nhanh lên không muộn!”

“Câu thần chú là gì nào?” Bambam thăm dò.

Youngjae thở dài thườn thượt. “Bambam là người vĩ đại nhất quả đất và tôi sẽ trân trọng từng bước chân người đi qua…”

Bambam mở cửa. “Thế chứ!” Youngjae đẩy Bambam xô vào một góc khi leo lên xe.

“Đồ tồi.” Youngjae nói, nhưng họ lại bật cười với nhau.

Trong nhóm, chẳng bao giờ có lúc nào buồn chán cả.

 

“Mọi người có kế hoạch nào cho Lễ Tình nhân chưa?” Youngjae hỏi khi xe đang chạy trên đường. Bambam gầm gừ, lại nhớ cậu vẫn còn đang ế nha.

“Nghe nói tối nay có tiệc đó. Bởi vì chúng ta đều còn đang bơ vơ nên cứ đi đi, biết đâu cuối ngày lại hết ế.”

“Em chỉ đi nếu như Youngjae đồng ý đi cùng và chúng ta không phải lôi anh ấy ra khỏi xe bằng vũ lực nữa.” Bambam nói thêm và Youngjae tét lên vai cậu nhóc.

“Có đúng một lần đó thôi!”

“Jinyoung thì sao? Mình nghe nói Jaebum cũng tới đó đấy.” Jackson nói, huých cậu.

“Nếu như cậu đã quên, thì để mình nhắc lại, tụi mình chia tay rồi.”

“Anh ấy vẫn còn ghim anh lắm.” Youngjae thêm vào. “Anh cũng đâu cần phải quay lại với người ta đâu đúng không? Nhưng nếu như thuận lợi thì biết đâu cuối năm nay lại nổ to.”

“Im đi.” Jinyoung cố với ra sau để đánh Youngjae nhưng không chạm tới được.

Tiếng cười cao vút của Jackson the thé nhưng lại cũng rất xoa dịu. “Jaebum thì nóng bỏng đấy. Nếu cậu không muốn anh ta nữa thì Bambam có lẽ cũng muốn thử xem?”

“Anh không thấy là trán anh ta quá cao à?” Câu nói này của cậu nhóc khiến cả xe phá lên cười.

“Bambam.” Jackson nói. “Em sẽ ế cả đời cho mà xem.”

 


 

“Thần tình yêu đến đây!” Một nhóm các nữ sinh xuất hiện giữa tiết học Lịch sử của Jinyoung, mang theo một giỏ đầy hoa hồng.

Truyền thống của ngày này chính là gửi tặng hoa hồng cho người khác, giấu tên hoặc không, như một tín hiệu gửi tới người mà mình thích.

“Nổi tiếng lắm đúng không?” Cô gái đầu tiên nói khi đưa cho Jinyoung bốn bông hoa. Một của Jackson với tư cách là một người bạn, hai bông giấu tên và không có tin nhắn nào đi kèm, và cuối cùng là của Jaebum kèm theo hình một cái mặt đang nháy mắt.

“Cảm ơn nhiều.” Jinyoung đặt chúng xuống bàn, một cô gái khác bước tới. “Chờ chút, của cậu còn một bông nữa.” Cô gái đặt bông hoa xuống.

Jinyoung cầm nó lên, cũng giấu tên người gửi nhưng có một mảnh giấy gắn vào.

 

Khi mặt trăng quay tròn với Trái Đất xung quanh Mặt Trời

Nếu ta không ở bên nhau, chúng ta sẽ không thể sống sót.

 

Jinyoung rùng mình lạnh sống lưng khi đọc tin nhắn ấy. Ai lại đi gửi cái này chứ?

Jinyoung có lẽ đã suy nghĩ rất lâu, bởi vì khi cậu tỉnh táo lại thì giờ nghỉ trưa đã đến.

“Jinyoung, chờ với!” Jinyoung nghe tiếng ai đó gọi mình khi cậu đi qua hành lang. “Jinyoung!!!”

“Không có tâm trạng đâu Yugyeom.” Jinyoung nói, gạt cậu nhóc ra.

“Em chỉ muốn hỏi là anh có tới dự bữa tiệc ở nhà em hôm nay không thôi? Sẽ rất tuyệt luôn! Hoang dại luôn!”

“Ai biết.” Jinyoung đáp trước khi chân rảo bước nhanh hơn để gặp bạn đang chờ cho bữa trưa.

 


 

“Ê, thằng canh mộ đến kìa.” Jackson nói, chỉ về phía chàng trai gầy gầy đang bê khay thức ăn ở phía xa.

Jinyoung vẫn biết Jackson có mối tư thù với Mark Tuan. Đó là một chàng trai gầy gò và kiệm lời. Trong khi Jackson thì khá nổi tiếng và quảng giao, nên mối tư thù ấy gần như đã lan ra cho tất cả mọi người trong trường và họ đều coi Mark như một kẻ đáng sợ nào đó.

 

Mark khẽ liếc về phía này, mái tóc bù xù cùng với chiếc áo rộng thùng thình lại càng tăng thêm vẻ đe dọa. “Mark! Mày có nhận được hoa hồng của tao không?’ Jackson hét lớn.

“Ôi Chúa ơi, anh đừng nói là anh lại gửi cho anh ta tin nhắn đó đấy nhé?” Youngjae khúc khích cười.

Có lẽ là năm sau, nhưng chắc chắn là không rồi.” Jackson xác nhận, lần này cả bàn đều cười. “Markie! Mày nhận được không?!” Jackson lại gào lên.

“Đừng cố nữa, em cá anh ta bị câm hoặc đại loại thế. Anh có thấy anh ta nói bao giờ chưa?” Bambam thêm vào.

“Thôi đủ rồi đấy mọi người.” Jinyoung xen vào khi thấy Mark ngồi ở cách xa bọn họ.

 

“Jinyoung…” Một giọng nói cất lên từ phía sau khiến cậu giật bắn. “Em có nhận được hoa của anh không?”

“Jaebum?” Jinyoung quay lại, chẳng muốn nhếch môi. “Có.”

“Tốt.” Jaebum nói, không chắc nên nói gì tiếp theo. “Em có tới bữa tiệc tối nay ở nhà Yugyeom không?”

“Tôi sẽ tới.” Jinyoung lạnh nhạt đáp.

“Tuyệt! Vậy… gặp em ở đó?” Trông anh có vẻ hi vọng.

“Không chắc có phải anh quên không, nhưng chúng ta đã chia tay từ tuần trước rồi mà?”

“Jinyoung-”

“Jaebum.” Jinyoung nghiêm giọng.

“Sao cũng được.” Jaebum nói, hiểu ý và rời đi.

 

“Mà tại sao anh lại chia tay anh ta thế?” Youngjae hỏi khi Jaebum đi khuất.

‘Bởi vì anh chợt quên mất anh ta nóng bỏng thế nào và nếu như anh ta là của anh thì anh không nghĩ là anh sẽ để anh ta đi.”

“Không phải là vì anh ta uống say ở tiệc bể bơi nhà Sungjin rồi nôn ra khắp người anh à?” Bambam nhắc lại, khiến Jinyoung nhăn mặt.

“Hả? Chỉ thế thôi?” Yougjae nhoài người ra bàn và nhìn Jinyoung chằm chằm. “Nếu bạn trai em mà có gương mặt như vậy, em chấp nhận bãi nôn của anh ta bằng cả trái tim mình luôn.”

“Không chỉ có thế…” Jinyoung nói, nhưng cậu phải thừa nhận sự việc đó cũng thúc đẩy việc chia tay nhanh hơn.

“Jinyoung không có thiển cận như em đâu Youngjae.” Jackson lên tiếng làm Youngjae ném thìa vào người anh.

“Không phải thế!”

Jinyoung bật cười. “Làm gì với các cậu bây giờ?”

 


 

Bữa tiệc chính xác như những gì Jinyoung dự đoán. Ít nhất năm chục cơ thể tụ tập lại một chỗ, không khí đặc quánh mùi mồ hôi, tiếng nhạc ồn ào và đủ thứ thức uống xung quanh. Đây không phải là cảnh tượng lý tưởng của cậu, nhưng chỉ sau vài ly cậu đã có thể thả lỏng với nó.

Jackson bản chất vốn là một kẻ thích ăn chơi, nên đã làm quen được với tất cả và cười đùa với họ rồi. Bambam thì mất tích ở đâu đó với ai đấy có vẻ là còn đang độc thân. Jinyoung cứ nghĩ Youngjae ở cạnh mình nhưng có lẽ cậu bé đã lạc lối ở nơi nào rồi.

 

“Jinyoooooong!” Jaebum lè nhè cố bước về phía này nhưng cuối cùng lại đâm bổ vào người Jinyoung và làm đổ đồ uống ra khắp áo cậu. “Ôi đệt, anh xin lỗiiiiiiiiiiiiiiiiii.”

“Không sao.”

“Em có cần một cái áo mới không, dùng cái của anh này.” Jaebum vươn tay muốn cởi áo ra nhưng Jinyoung đã ngăn lại. Jaebum rõ ràng đã uống đến say bí tỉ rồi. Vẫn như vậy.

“Không cần. Tôi phải đi tìm Youngjae.”

“Yooooongjae! Anh hình như thấy cậu nhóc ở sofa đó. ”

“Tuyệt! Tôi đi đây!” Jaebum cố nói chuyện nhưng Jinyoung đã lách người qua và vơ lấy một nắm khăn giấy từ trong bếp để lau đi vết vẩn trên áo trước khi bước ra phòng khách.

 

“Jinyoung đây rồi!” Jackson lớn tiếng gọi từ sofa nơi anh ngồi chung với Bambam và Youngjae. Một bên là một cô gái đang ngồi trên đùi anh. Cô gái lẳng lặng rời đi khi Jackson kéo Jinyoung ngồi lên chân mình thay thế. Rõ ràng anh chẳng hứng thú gì với cô gái đó cả. “Nhớ cậu ghê.”

“Mới nửa tiếng chứ mấy.” Jinyoung bật cười khi đặt mông lên trên chân Jackson.

“Thế là lâu lắm rồi.!” Jackson nói, kéo Jinyoung lại gần hơn. ‘Sao cậu ướt thế?”

“Có người làm đổ đồ uống ra người mình nhưng không sao-”

“Jackson.” Bambam gọi. “Xem ai kìa.”

 

Jinyoung xuống khỏi đùi Jackson để nhìn xem Bambam đang nói về điều gì. Cậu trông thấy Mark Tuan đang đi vào trong phòng, ánh mắt dừng lại ở chỗ họ.

“Nó làm gì ở đây?” Jackson lập tức bật dậy. “Hey Markie! Mày bị lạc à? Đây là bữa tiệc nhé! Không phải mày nên nằm lăn lóc ở đâu đó à?” Mark vẫn mặc nguyên trang phục ban ngày đi học.

Những kẻ tiệc tùng lập tức tụ lại chỗ Jackson và Mark khi nghe tiếng Jackson nói to.

“Không trả lời à? Hiển nhiên.” Jackson nói, vênh mặt nhìn xuống. Jinyoung và những người khác rất nhanh đứng quanh xem.

“Đồ khốn…” Mark lẩm bẩm.

“Mày vừa gọi tao là gì?’ Jackson nói, vươn cổ về phía Mark.

“Tao gọi mày là đồ khốn.” Mark nói, lớn tiếng hơn, giọng nói gai góc như chứa độc.

“Tao thách mày dám nói lại lần nữa.” Jackson quát nạt, đưa tay đẩy Mark dọa dẫm. “Thử lại xem nào!”

“Chẳng trách bó mày không bao giờ ở nhà, mẹ mày là con đĩ chẳng dám ngẩng mặt lên với đời vì đã sinh ra một thằng khốn như mày.” Mark nói, chẳng chút e dè.

Và Jackson mất tự chủ.

 

Mọi thứ diễn ra rất chóng vánh, Jackson gào lên. “Đ*t m*! Mày dám nói mẹ tao như vậy!” Và nắm đấm của anh nhắm thẳng vào mặt Mark.

Mark vơ lấy một ly rượu trên bàn và ném nó vào Jackson, chiếc ly đập vào ngực và rượu đổ hết ra áo.

Bambam và Youngjae cố giữ lấy Jackson nhưng anh quá khỏe, nắm đấm lại vung ra kèm theo những lời chửi bới.

Cuối cùng Mark bị chảy máu mũi và không thể phản kháng được nữa.

Cả Bambam, Youngjae và Jinyoung hợp sức lại mới cố thể kéo đươc Jackson ra trước khi anh làm mọi việc trầm trọng thêm. “Jackson thôi nào, không đáng đâu.” Youngjae van nài.

“Anh còn đánh nữa là to chuyện đấy!” Bambam hét, nhưng Jackson vẫn điên cuồng vùng vẫy.

Mark quay người bỏ chạy. “Tốt nhất là mày cút đi. Tao đ*o bao giờ muốn nhìn thấy mày nữa!” Jackson gào lên và Jinyoung vội đưa tay bịt miệng anh lại.

“Đủ rồi.” Jinyoung bình tĩnh nói. ‘Đi thôi, chúng ta gây rối đủ rồi.”

 


 

Quãng đường trở về nhà thật lặng lẽ. Âm thanh duy nhất có thể nghe được là tiếng mưa rào rào đập lên cửa kính và tiếng lốp xe ma sát trên mặt đường ướt. Jackson gồng mình giữ lấy vô lăng như thể sắp bẻ gãy nó vậy.

“Hay là mình nghe nhạc nhé?” Youngjae với tay đến radio nhưng Jinyoung gạt đi.

“Anh không nghĩ vậy đâu.” Mọi người trong xe đều không dám nói gì với Jackson, nhưng Jinyoung biết cậu có thể. “Cậu có chắc là vẫn có thể lái xe chứ?”

“Mình. Ổn” Jackson gằn giọng.

Và lại tĩnh mịch.

Jackson thở dài, biết rằng thái độ của mình không hề hay ho chút nào. “Nó nói xấu mẹ mình.” Jinyoung vỗ vai Jackson. “Anh ta đã kìm nén lâu rồi.”

Không ai biết nên nói gì tiếp theo. Họ lại im lặng.

Cần gạt nước cần mẫn làm việc chăm chỉ, một chiếc xe tải đi ngược chiều xẹt ngang qua họ trong khoảng cách gần.

Jinyoung lấy điện thoại ra xem giờ, cố để phân tâm khỏi tình huồng gượng gạo này.

 

12:38 AM

Youngjae tìm được một chiếc tai nghe. Bambam chơi game trên điện thoại. Jackson kiềm chế để không bẻ gãy vô lăng.

 

12:39AM

Jinyoung không rõ họ vừa đâm phải thứ gì, nhưng điều tiếp theo cậu biết là họ đang bay lên.

Chiếc xe lật nhào liên tục, cơ thể va đập khắp nơi, những mảnh kính vỡ văng ra tung tóe.

Và rồi là bóng tối.

 

 

-End chapter 1-

Advertisements

One thought on “[Trans-fic][MarkJin] One last time – Chapter 1

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s