Fanfic · Long-fic

[Trans-fic][MarkJin] Case Unclosed: The lost boy in Hyungdo Massacre – Incident 5

the-lost-boy

“Mark hyung, Mark hyung! Em ở đây!”

Cậu ấy lúc nào cũng cười tươi tắn, nụ cười sáng bừng như ánh mặt trời. Nụ cười sưởi ấm trái tim tôi với những nếp nhăn bên khóe mắt, đôi môi phụng phịu, cậu ấy đã hạnh phúc như thế. Cậu  ấy là người mà tôi trân trọng nhất, hạnh phúc của cậu ấy cũng chính là hạnh phúc của tôi.

“JinYoung, tại sao giờ này em còn ở đây. Em phải về nhà rồi chứ, đã muộn vậy rồi.”

“Em- em đọc sách trong thư viện rồi quên mất.”

“Em nghĩ là anh tin lí do đó hả?”

“Mmmm, em đợi anh mà, Mark hyung. Heehee~ Tại vì em sợ anh đi về một mính buổi tối sẽ nguy hiểm nên em đợi anh đó!”

Cậu ấy nhìn tôi, ánh trăng phản chiếu qua đôi mắt ấy lấp lánh như những vì sao trên bầu trời. Cậu ấy là một đứa trẻ giàu tình cảm và thông minh phi thường.

“Psh, nói cứ như em lớn hơn anh không bằng. Anh mới là người nên nói câu đó chứ.”

“Đâu phải em nhỏ hơn thì không thể bảo vệ anh được đâu, hyung! Em nhỏ hơn nhưng em rất cứng cỏi đấy nhé~”

“Thật đấy?”

“Khi lớn lên, em sẽ mạnh mẽ hơn cả Mark hyung.”

Cậu ấy lúc nào cũng ba hoa như vậy khi còn là một cậu nhóc đáng yêu. Cho dù trí óc của cậu ấy có phi thường thế nào, thì thể lực của cậu ấy vẫn trái ngược hoàn toàn thôi.

“Tại sao anh lại nhìn em với ánh mắt vô hồn đó, hyung?” JinYoung lên tiếng, kéo Mark ra khỏi dòng hồi tưởng. Cậu nghiêng đâu, hơi bĩu môi một chút. “Anh không nhớ em sao?” Cậu đưa tay vuốt ve gương mặt Mark trong khi nhìn chằm chằm vào môi anh.

Đây không phải JinYoung. Mark nhìn vào đôi mắt u tối và vô cảm của người đối diện. Tính cách hoạt bát của cậu trước kia trở nên táo bạo và vẻ ngoài rung động của cậu giờ đang gào thét đau đớn.

 

Có tiếng ồn ào từ căn phòng gần đó, Mark lập tức nắm lấy cổ tay JinYoung và kéo cậu nấp vào trong góc. Mark cẩn thẩn đẩy cậu đứng sát tường trong khi trông chừng mấy kẻ xã hội đen bên ngoài. Họ giữ im lặng cho tới khi đám người kia rời đi hết. Anh không thể rút súng khi mà anh không biết có bao nhiêu tên trong tòa nhà này, hơn nữa anh không muốn làm gì đó dại dột khiến JinYoung lầm vào nguy hiểm. Anh thở dồn dập trước mặt JinYoung, người giờ đang bị áp sát vào tường.

 

“Hyung, hơi thở của anh có mùi thật tuyệt.” Người trẻ hơn thì thầm. Mark lùi lại khi nhận ra gương mặt của họ chỉ cách nhau có vài inches.

“JinYoung, hãy rời khỏi nơi này đi. Ở đây em không an toàn đâu.” Anh nắm cổ tay cậu nhưng bị từ chối.

“Ngược lại, là anh. Anh mới là người không an toàn ở đây.” Mark nhíu mày khi thấy đôi môi JinYoung cong lên thành một nụ cười. Một nụ cười đáng sợ nhưng Mark đã bỏ qua nó.

Có vô vàn khúc mắc xoay vần trong đầu Mark nhưng anh quyết định sẽ không nghĩ tới nó nữa. Anh lo sợ những suy nghĩ đó sẽ phản bội anh.

“Anh có muốn cùng đi với em không, hyung? Tới nơi mà chúng ta không cần phải lẩn trốn nữa.” JinYoung thản nhiên nói, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Mark thở hắt ra và gật đầu. Anh có rất nhiều câu hỏi, và anh không thể để mất JinYoung lúc này được.

JinYoung mỉm cười, nụ cười mang đến cảm giác sợ hãi hơn là vui vẻ, rồi chậm rãi đan tay với Mark. Cậu dẫn lối đi trước, anh ngoan ngoãn theo sau.

 

 

 

JinYoung đưa Mark tới một căn hầm bí mật bên dưới tòa nhà và dẫn vào một căn phòng. Mark nhìn quanh căn phòng rộng rãi với những bóng đèn màu vàng thắp sáng. Một nơi ở với những vật dụng cần thiết, bếp, phòng khách cũng như những bức tranh và cọ vẽ treo đầy chỗ này chỗ kia.

“Anh ngồi đi.” JinYoung cởi áo da khoác ngoài và ném nó lên sô pha, bên trong là áo cao cổ màu đen. Mark ngồi trên chiếc ghế đã cũ, với những vết xước chằng chịt, anh không rời mắt khỏi JinYoung đang bận rộn làm đồ uống.

 

Đây là nơi cậu ấy đã sống trong từng ấy năm?

 

“Cớ sao anh còn suy nghĩ quá nhiều trong khi em đã đang ở trước mắt anh rồi?” JinYoung khúc khích cười sau khi chuẩn bị xong li cà phê. Cậu mang cà phê và chút đồ ăn vặt trên tay, đi về phía bàn nơi Mark đang ngồi. “Uống đi không là em sẽ giận đấy. Em không muốn khách tới thăm nhà mà không ăn uống gì đâu, đặc biệt lại là anh, Mark hyung.” Cậu nhếch môi lần nữa, đặt mọi thứ lên bàn.

 

Đây đúng thật là nơi ở của cậu ấy.

 

“Cảm ơn.” Mark nhoài người với lấy ly cà phê và uống một ngụm.

JinYoung mỉm cười hài lòng. “Anh thế nào, hyung?” Cậu cũng thư thái nhấp cà phê.

“Không phải anh nên hỏi em câu đó sao, JinYoung ah.”

Cậu phá lên cười, đưa tay che miệng. “Anh không nên trả lời bằng một câu hỏi đâu, hyung.”

“Em mất tích mười năm, JinYoung. Không phải em nên kể một chút về  chuyện đó sao?” Mark nghiêm nghị nói khi thấy người trẻ hơn đảo lưỡi liếm một vòng quanh môi.

 

“Em không nghĩ là anh muốn nghe đâu.” JinYoung đặt ly cà phê lên bàn, hai chân vắt chéo. “Người ta không muốn nghĩ tới những khả năng mà họ lo sợ sẽ xảy ra mà, phải không hyung?” Cậu hỏi ngược lại. “Lí do mà anh không thể hỏi em cụ thể từng chi tiết một, là bởi vì anh không muốn sự thật phản bội lại anh.” Ánh mắt kịch liệt và ngôn ngữ sắc sảo đó như đánh thẳng vào Mark khiến anh gần như không thở được.

 

Đó là sự thật. Mark đang cố gắng để không nghĩ tới những khả năng mà anh lo sợ.

 

“Ah, em đoán là em nên trả lời một cách thẳng thắn.” JinYoung hờ hững nhìn lại. “Anh đã đúng. Em chính là Excallibur, em đã vẽ ra những bức tranh, và đặc biệt là mấy bức đã dẫn anh tới đây. Bất ngờ không, em đang là một triệu phú đấy.” Cậu bật cười khi thấy vẻ mặt của Mark lúc nghe được sự thật này. “Em đã nỏi rồi, anh đừng nên nghĩ quá nhiều mà. Anh không thể giải quyết cùng một vấn đề mà lại hi vọng ra kết quả khác nhau được. Vì sao ư? Vì sao anh phải chạy trốn khỏi sự thật, khi mà anh hiểu rõ hơn ai hết đáp án của trò chơi này là gì? Là em!” Mark không thể nghe thêm một lời nào nữa, anh muốn bỏ chạy, chạy trốn khỏi sự thật, cùng với JinYoung. “Em đã đứng sau tất cả nhưng vụ án đó đấy. Chính em, em đã cố ý để anh tới tìm em.”

 

“JinYoung.” Mark nghiến răng cúi đầu. Những sự thật phũ phàng mà anh vừa nghe thấy, anh chỉ muốn tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng này.

Tại sao chuyện này lại xảy ra?  Mark siết nắm đấm và nín thở. Anh cho rằng tất cả là lỗi của anh vì đã không tìm được JinYoung sớm hơn.

“Giờ thì, anh sẽ làm gì đây Thám tử Tuan? Anh sẽ không làm gì đâu nhỉ, vì anh vẫn coi em là em trai của anh mà?” JinYoung nghiêng đầu hỏi. “Ah, cái suy nghĩ chỉ là em trai của anh khiến em bực thật đấy.” Cậu dứt lời với điệu bộ hờn dỗi.

 

Mark bất chợt cảm thấy choáng váng, anh chớp mắt và gắng gượng mở mắt, nhưng mọi thứ dường như đang quay mòng mòng. “Em đã cho gì vào cà phê?”

JinYoung khe khẽ cười, uống thêm một ngụm nữa. “Thì, em cho rằng anh cần nghỉ ngơi một chút sau tất cả những đêm mất ngủ mà em đã gây ra.” Mark hít thở nặng nhọc trước khi hoàn toàn mất đi ý thức. JinYoung bình thản đặt ly cà phê lại lên bàn và ngắm nhìn vị thám tử đang mê man. “Ngủ ngon, Mark hyung.”

 

 

 


 

 

 

“Aish, JinYoung ah! Anh đã nói là em không được dùng ván trượt của anh rồi cơ mà. Giờ thì xem đầu gối em kìa, tự làm mình bị thương lại còn chảy máu nữa.”

“Em xin lỗi mà Mark hyung. Em đã không cẩn thận làm xước cái ván trượt yêu thích của anh. Em xin lỗi.”

“Pshh. Vẻ mặt đó là sao chứ? Anh không giận vì cái ván trượt, JinYoungie. Em có bị đau ở đâu không? Để anh dẫn em tới trạm xá.”

 

 

Happy Birthday to you, Happy Birthday to you! Happy Birthday, Happy Birthday, Happy Birthday to you!”

“Chúc mừng sinh nhật Mark Tuan.”

“Cảm ơn tất cả mọi người.”

“Ah. Eh, Mark hyung. Chúc anh sinh nhật vui vẻ~”

“Cái này là cho anh sao, JinYoung?”

“Yeah~ Em đã nướng nó đấy! HeeHee! Mong là anh sẽ thích, hyung~”

“Cảm ơn em JinYoung! Anh yêu em.”

“EM CŨNG YÊU ANH, MARK HYUNG!”

“Mark hyung.” JinYoung lẩm bẩm khi nhớ lại quá khứ trước kia cùng với Mark, người đang bị trói và nhốt trong phòng cậu suốt bốn ngày qua. Cậu thích Mark, rất nhiều, nhưng cậu biết Mark chỉ coi cậu như một đứa em trai không hơn. Mark chắc chắn sẽ khinh bỉ cậu khi biết được con người thật của cậu.

 

“Vậy tên anh ta là Mark? Trông anh ta quyến rũ đấy, tôi chỉ muốn liếm anh ta một chút.” Hani cắn môi, nhìn chằm chằm vào Mark qua màn hình vi tính. JinYoung lập tức ném cho cô một ánh nhìn chết chóc. “Thôi nào Junior, chị đây chỉ đùa thôi mà.” Cô phá lên cười trong khi xoa xoa vai JinYoung.

“Nhưng để anh ta ở đây có ổn không? Anh đã nói với Sếp chưa?” S.Coups khoác tay.

“Sẽ không sao đâu, nếu như không ai bép xép với ông ấy. Ông ấy sẽ không biết, nếu như cậu ngậm miệng lại.” JinYoung bình thản đáp, dúng ánh mắt sắc lẹm để cảnh cáo.

“Không phải tên này rất nguy hiểm sao? Anh đây nghe nói hắn ta là một thám tử dày dạn kinh nghiệm. Nếu như Sếp biết được, ông ta sẽ không để yên đâu.” Onew khịt mũi, đưa tay đẩy gọng kính.

“Tôi sẽ tự biết cách chăm sóc cho khách của mình, mọi người không cần bận tâm.” JinYoung trấn an cả đội. “Và đừng có động vào anh ấy.”

“Ha! Đừng có nghĩ mình là bộ não của cả đội thì anh muốn làm gì thì làm. Nếu chuyện này lộ ra, không phải chỉ mình anh chịu trận đâu!” Lisa, người đang ngồi phía bên kia bàn, vừa nói vừa thổi bóng bằng kẹo cao su.

JinYoung hậm hừ đáp lại và lắc đầu. Cậu không muốn tranh cãi về một đề vô nghĩa.

 

“Nói tới rắc rối. Chúng ta tìm được một chiếc tai nghe ở lối vào. Vì nó có thể dùng để truy ra chúng ta, Junior hyung nhờ tôi và Suga chơi đùa với lũ cớm một chút. Đoán xem? Chúng đã bị đâm xe khi không thể đuổi kịp tốc độ của chúng ta.” Zelo tự mãn nói, cụng tay với Suga.

“Ahhh, nhìn baby Mark của chúng ta kìa. Cậu ta đang lả đi vì khát đấy. Cậu không định cứ để người ta chết như vậy chứ, phải không Junior?” Hani chọc lên hình ảnh của Mark trên màn hình.

 

 

 


 

 

 

 

JinYoung bước vào căn phòng đang nhốt Mark. Anh bị bịt mắt và trói chặt trên ghế. Mark vẫn còn thở nhưng cơ thể đã run lẩy bẩy sau bốn ngày nhịn đói. JinYoung hít sâu một hơi, chậm rãi bước tới. Cậu mở chai nước và muốn đổ vào miệng Mark nhưng anh từ chối. Vị thám tử hung hăng lắc đầu khiến chai nước trên tay JinYoung rơi xuống.

JinYoung khẽ cười và nhặt lại nó. Cậu lại gần và tháo băng bịt mắt ra cho anh. “Mark hyung, em đây.” Cậu thì thầm khi ánh mắt họ gặp nhau. Mark mệt mỏi và kiệt sức đến mức không thể nhìn JinYoung một cách rõ ràng được. “Nếu không uống nước, anh sẽ chết đấy. Em sẽ buồn lắm, Mark hyung.” JinYoung dịu dàng vỗ đầu Mark và đưa nước tới bên miệng anh. Mark liếc nhìn cậu, cuối cùng cùng chịu uống nước với đôi môi run rẩy. JinYoung mỉm cười thỏa mãn trước khi đưa ngón tay lau môi anh. “Anh ngoan lắm, Mark hyung.”

 

“JinYoung.” Mark nói, giọng thều thào, bắt gặp đôi mắt JinYoung. “Vì sao?” Anh nhăn mày, đè nén cảm xúc trong lòng. “Vì sao em lại trở thành thế này? JinYoung, em không thuộc về nơi này.”

“Trở thành cái gì hyung?” JinYoung nghiêng đầu, ngây thơ hỏi. “Trông em bây giờ như thế nào?”

“JinYoung, em không phải như thế này. Em sẽ không làm đau người khác.” Mark nhìn cậu van nài, hi vọng cậu có thể nhận ra con đường mình đang đi là sai lầm.

 

“Người ta không sống như vậy cả đời. Lúc nào đó, họ sẽ thay đổi và tiếp tục thay đổi cho tới khi họ trở thành con người mà định mệnh đã an bài. Em, đã được số phận quyết định sẽ trở nên như thế này, chỉ là mất hơi nhiều thời gian để con quái vật trong em tỉnh dậy mà thôi.” JinYoung đứng lên, cầm băng vải đen che mắt Mark lại. “Em không còn là Park JinYoung mà anh từng biết, em cũng không phải em trai của anh.” Cậu liếc nhìn tấm băng bịt mắt trước khi xoay gót đi ra cửa.

“Tại sao?” Mark lần nữa hỏi lại, gằn giọng hơn trước. “Tại sao em lại tìm anh?”

JinYoung dừng bước. “Chỉ là,” cậu xoay đầu nhìn Mark. “Em muốn chơi một chút.”

 

 

 


 

 

 

“Chúng ta có mục tiêu tiếp theo rồi đây. Mười hai ngày để hạ hắn.” TOP, người lớn tuổi nhất trong tổ chức, gắn bức ảnh chụp lên bảng. “Tên hắn là Alexander Ong, đang bị giam trong nhà tù thành phổ Mokpo. Vị khách của chúng ta muốn hắn phải câm miệng vĩnh viễn bởi vì hắn đã tiết lộ rằng hắn biết kẻ buôn ma túy là ai. Họ muốn cái chết của hắn trông như một vụ tự sát.”

“Bao nhiêu?” S.Coups vừa hỏi vừa liếm kẹo mút.

“Mười hai triệu đô.” TOP nói, cả đội lập tức phấn chấn.

“Mẹ nó! Kiếm tiền quá dễ!” Suga vừa gõ bàn vừa khúc khích cười.

“Junior, tôi giao lại vụ này cho cậu.” TOP đánh mắt về phía JinYoung, người đang ngồi bình thản vắt chân.

 

Đó là cách mà tổ chức này hoạt động, và họ tự gọi bản thân mình là một Đại lý chứ không phải một nhóm xã hội đen. Họ cho rằng cụm từ xã hội đen đó chỉ dành cho nhừng kẻ phạm tội dơ dáy trong khi phong cách sống của họ là những triệu phú giàu có. Những khách hàng bí mật trả tiền để Đại lý của họ tạo ra những vụ án mạng hoàn hảo. Tổ chức này bao gồm những người tài giỏi xuất sắc, những người thông minh tột đỉnh, hay những kẻ điên cuồng không đối thủ. Hầu hết họ đều cư ngụ ở nơi ẩn nấp này vì hầu như không ai có nơi nào để đi.

 

“Tạo dựng hiện trường như một vụ tự sát là dễ nhất trên đời rồi. Chỉ cần loại bỏ được nhân chứng và vết bầm tím trên thân thể nạn nhân là được. Tôi cần bốn người cho vụ này. Một người cải trang làm cớm, sẽ theo dõi khu vực đó và ngăn không cho ai lại gần. Thứ hai là hai người giả dạng tù nhân, sẽ âm thầm giết hắn trong nhà tắm bằng cách cắt cổ và cổ tay. Hắn sẽ không tạo ra tiếng động nào, và cũng sẽ chẳng chống cự lại nên sẽ không lo sợ để lại dấu vết lúc khám nghiệm tử thi. Chú ý đến vị trí và cách thức đặt cái xác, nếu không lũ thám tử sẽ biết đó là vụ dàn dựng. Tôi gợi ý nên để hắn ngồi trền nền nhà và đặt lưỡi dao lam trong tay. Cuối cùng, tôi cần một người giả bộ như ngẫu nhiên báo tin cho lũ cớm để cho chúng bận rộn một chút. Làm thế nào tùy ý, cướp điện thoại của ai đó trên đường cũng được. Hãy ra tay vào nửa đêm khi mà lũ tù nhân đã ngủ hết. Chúng ta sẽ không chặn CCTV vì như thế sẽ khiến bọn chúng nghi ngờ. Nhớ cúi thấp đầu, tôi sẽ tìm xem lí do nào hợp lý để thuyết phục rằng nạn nhân tử sát. Sẽ thông báo vào ngày mai.”

JinYoung nói trong một hơi, như thể đã lên kế hoạch từ lâu lắm rồi. Cậu được biết đến là bộ não của cả nhóm, Đặc vụ Junior, chịu trách nhiệm lên kế hoạch và những người khác chỉ cần hành động theo để tạo ra những vụ án hoàn hảo.

 

“Để tôi làm nhân vật cuối cùng cho! Có lẽ tôi sẽ quấy rối ai đó và ả ta sẽ trình báo lên lũ cớm, sẽ ai oán lắm đây. Có thể kéo dài thời gian.” S.Coups, một kẻ nhanh nhẹn, tự mãn đưa ra ý kiến.

“Tôi sẽ trông chừng.” Zico lên tiếng, một kẻ sắc bén, giơ tay lên xung phong.

“Xem ra tôi chẳng còn lựa chọn nào khác nhỉ.” D.O, kẻ giết người chuyên nghiệp trong tổ chức, nhún vai bật cười.

“Vậy là xong. Ngày hôm nay thật buồn chán.” Lisa đứng dậy và rời khỏi căn phòng.

 

 

 


 

 

 

 

Mark vẫn đang cố gắng rút tay ra khỏi mớ dây thừng đang buộc chặt lấy cổ tay anh. Máu rỉ ra từ những vết xây xát trong suốt bốn ngày vừa rồi. Cả cơ thể anh dường như chẳng còn cảm giác nhưng anh chưa bao giờ từ bỏ việc chạy trốn khỏi đây, mang JinYoung ra khỏi nơi này. Mark khẽ gầm lên khi dùng sức rút tay ra, nó đau đớn đến tê dại nhưng anh không còn nhiều thời gian nữa. Anh kiên nhẫn cố gắng và cuối cùng cũng rút được tay phải. Lập tức gỡ xuống băng bịt mắt, cũng như dây thừng bó buộc quanh người. Mặc dù không có dao, rất khó khăn để thoát khỏi đám dây này nhưng với anh, không có nghĩa là không thể. Mark lập tức bổ nhào ra cửa sau khi thoát khỏi kìm kẹp và dáo dác tím kiếm JinYoung. Anh sẽ không rời khỏi đây nếu như không có cậu.

Trong khi đó, JinYoung qua màn hình CCTV đã không còn thấy Mark ở trong phòng nữa. Cậu vội vã chạy ra ngoài để tìm anh.

 

 

“Oy!” Ai đó gọi anh. Mark quay lại và trông thấy một người đàn ông đang chĩa súng về phía mình. “Anh nghĩ là mình đang đi đâu hả anh chàng đẹp trai?” Người đó cười khẩy và chậm rãi bước về phía anh.

Mark lùi lại và nghĩ kế thoát thân, anh vẫn còn súng cất trong túi tuy nhiên trong lúc này nó không khả dụng lắm. Anh nhìn quanh, nhưng có vẻ không có đường thoát vì hành lang này quá hẹp để chạy. Nhảy qua cửa sổ cũng không khả thi vì anh nhất định sẽ dính đạn trước khi anh đập vỡ được cửa kính. Anh chẳng còn lựa chọn nào khác là phải đấu lại, nhưng trước khi nhận ra, anh đã bị bắn trúng cánh tay trái. Vị thám tử trợn mắt, lo lắng nhìn cánh tay đang chảy máu ròng ròng.

 

“Suga!” Anh nghe tiếng ai đó thét lên. Dời tầm amwst đi, anh trông thấy người đang chạy tới, là JinYoung.

Cậu lập tức giữ chặt và vặn ngược cánh tay của người kia, khiến khẩu súng rơi trên sàn. Đôi mắt sắc sảo của cậu trở nên vô cùng đáng sợ. “Tao đã cảnh cáo mày! Không được đụng vào anh ấy cơ mà!!!” Cậu điên cuống gào thét và dùng tay bóp cổ người kia.

 

Mark lặng người nhìn JinYoung hóa thành một con quái thú bằng chính đôi mắt của mình. Cậu ấy đã mạnh hơn trước. Nó khiến anh đau nhói khi phải chứng kiến chuyện này. Thế nhưng thay vì tỏ ra tức giận, Mark chầm chậm cúi xuống nhặt khẩu súng trên sàn. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau nơi cánh tay.

 

“J-Junior! Hắn ta định c-chạy t-trốn.” Suga cố gắng giải thích nhưng tầm mắt JinYoung đã tối lại. Đã quá muộn để giải thích vì cậu đã siết cổ Suga bằng mọi sức lực có thể.

“Sao mày không thể hiểu một mệnh lệnh đơn giản như vậy nhỉ? Tao bảo mày không được đụng vào anh ấy cơ mà! Mày còn dám bắn anh ấy?”

 

Mark chau mày khi nhìn biểu hiện của JinYoung. Cậu ấy nổi điên vì anh bị bắn?

 

“Mày nghĩ chỉ có mày là kẻ điên ở đây thôi sao?!” JinYoung siết cổ Suga cho tới khi người kia lăn ra bất tỉnh. Cậu liếm môi, thả thân thể bất động của Suga xuống sàn nhà. Và rồi cậu quay đầu lại tìm Mark, người đang giương súng về phía cậu.

“Gì đây?” JinYoung bật cười, chậm rãi bước lại gần Mark, không để tâm tới việc anh có cầm súng hay không. “Anh sẽ bắn em? Tốt thôi! Dù sao Park JinYoung cũng đã chết. Chẳng cần thiết phải sống cuộc đời chó chết này nữa. Em sẽ rất vui nếu như anh là người giết em, hyung.” Cậu nhếch môi, ánh mắt rùng rợn.

 

Mark nuốt khan, từ từ chuyển súng hướng vào đầu mình. Anh không biết liệu kế hoạch của anh có thành công hay không nhưng ít nhất anh phải thử. Anh biết anh có thể nhận được gì đó, giờ thì ánh mắt hờ hững của JinYoung đã chuyển sang lo lắng.

“Anh đang làm gì?” JinYoung gắng gượng cười khô khốc.

“Em biết rằng anh không thể bắn em, JinYoung. Nhưng em sẽ không biết rằng anh có thể tự giết chính mình.” Mark quyết liệt nói, anh sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào.

“Anh sẽ không làm vậy đâu, Mark hyung. Anh không đáng bị chết ở đây, tự bắn vào chính mình.”

“JinYoung.” Mark đăm đăm nhìn cậu. “Cả gia đình anh đã qua đời từ 10 năm trước. Chưa một ngày nào những ký ức đau đớn đó không hành hạ anh, khiến anh cảm như sắp chết. Nhưng anh vẫn cố gắng sống, nghĩ rằng em vẫn còn ở đó chờ đợi anh. Và bây giờ, trông thấy em như thế này, khiến anh vô cùng đau xót, vì anh đã khiến em trở nên như vậy. Anh thà rằng chết đi, JinYoung.” Tay anh run rẩy, quyết tâm bóp cò.

 

JinYoung nặng nề hô hấp và từ tốn lại gần Mark. Vẻ mặt cậu phức tạp và chẳng dễ gì hiểu được nhưng Mark biết cậu đang kiềm chế bản thân mình. JinYoung giơ hai tay lên và vươn tới gỡ khẩu súng trong tay Mark ra. “Đừng.” Cậu thì thầm, Mark liền quay ngược khẩu súng tấn công JinYoung.

Cậu lập tức ngất xỉu, Mark cẩn thận ôm lấy cậu trong tay.

 

 

Để tấn công ai đó, cần phải biết được nhược điểm của họ. Và tôi đã đúng. JinYoung đã thay đổi rất nhiều nhưng tôi dám chắc cậu ấy vẫn là JinYoung mà tôi biết. Tôi sẽ làm mọi thứ để cậu ấy trở lại như trước.

 

 

 

 

-End Chapter 5-

Advertisements

One thought on “[Trans-fic][MarkJin] Case Unclosed: The lost boy in Hyungdo Massacre – Incident 5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s