Fanfic · Short-fic

[Trans-fic][JJProject] Ngày hoa mai nở rộ – Chương 2

8200502551_2cf8260087_c

VI.

Buổi chầu sáng kéo dài tới giữa trưa. Trân Vinh uể oải ưỡn lưng, một bên chân tê cứng. Hoàng Thái tử vẫn cố chấp liên tiếp đưa ra những chủ đề thảo luận không ngừng. Không có gì là cấp bách, tất thảy đều biết điều đó, nhưng có một thứ khác đè nặng lên vai Diên Hoàng tử. Chàng không nhất thiết phải ở đây, vì chàng không thuộc thế lực của Tứ Thái tử, cũng không phải Lục Thái tử. Giữa họ dường như có khoảng cách vô hình nào đó. Trân Vinh chỉ đơn thuần cho rằng, cho dù vị Vương tử nào lên ngôi, cũng không liên can gì tới y.

 

 

“Có phải ta đã quá xa rời hay không?” Y hỏi Tại Phạm, khi mặt trời đã hạ xuống, gối lên đường chân trời một màu hồng đỏ và buổi chầu đã kết thúc từ lâu. “Ý của ta, chuyện ai là người kế vị khiến cho cả quốc gia này sôi sục, nhưng chỉ có mình ta là kẻ ngoài lề.”

“Hoàng Thái tử và Diên Hoàng tử đều có thế lực, nhưng suy cho cùng, ai lên làm Vua là dựa vào mệnh trời.” Tại Phạm đáp lời, ngữ khí ôn tồn mà kiên định, cũng vô hồn lạnh lẽo, như thể hắn chỉ là người ngoài cuộc đánh giá khách quan.

 

Trân Vinh cay đắng bật cười. “Khi không lại lo lắng vô ích, há chăng? Trong khi lời nói của ta vốn không có trọng lượng trong chuyện này.”

“Quyền lực của người không đặt vào ai vậy đi.” Tại Phạm nói, không hề nghi vấn mà kiên quyết khẳng định.

“Đối với ta, cho dù ai có lên làm Vua cũng không quan trọng. Một trong số họ sẽ trị vì quốc gia này thật tốt.” Trân Vinh ngước nhìn bầu trời tối thẫm, sắc đỏ và sắc tím hòa trộn như mở đường lên Tiên giới. “Giữa họ chỉ tồn tại một chút mâu thuẫn, rằng không một ai muốn chia sẻ quyền lực của bản thân mình.”

 

Tại Phạm gật đầu, nắm tay cầm kiếm siết chặt mạnh mẽ. “Đứng ngoài chuyên này cũng không phải là điều xấu. Sự thanh tao của người vốn không nên bị nhuốm bẩn bởi sự tối tăm này.”

 

 

 

VII.

Trân Vinh không nhìn thấy Tại Phạm trong vòng tám ngày, y cũng không nghe được bất kỳ tin tức gì từ nam nhân kia. Cho dù như vậy, y vẫn phải tiếp tục sống cuộc sống bị giam cầm. Một võ tướng khác thay thế vị trí của hắn khi Trân Vinh đi ngang qua, y chỉ dừng lại trong thoáng chốc đủ để liếc nhìn nam nhân kia trước khi rời đi, phải chăng hắn đang thi hành nhiệm vụ nào khác. Nếu đúng như vậy thật, y biết rằng mình không nên quá quan tâm. Vì vậy, y chỉ có thể dừng suy nghĩ về hắn, Trân Vinh tự nhủ. Cho tới ngày thứ chín, khi y bước ra từ buổi chầu sáng, y không ngờ sẽ gặp lại Tại Phạm an tĩnh đứng tại nơi hắn vốn thuộc về.

 

 

Một ngày quần phong vũ thần, mây đen vần vũ trên bầu trời khiến cả Hoàng thành chìm trong bóng tối. Có hương cỏ xen lẫn trong gió như thể mưa trút xuống trong Tiên cảnh. Điềm gở đến rồi, Trân Vinh nghĩ, mày ngài nhíu chặt. Y bước lại gần nam nhân, gạt đi nước mưa đọng trên hoàng bào sau khi đã an ổn trú dưới mái hiên.

 

“Hoàng tử.” Nam nhân cất tiếng, có tiếng phủi áo sột soạt theo sau. Trân Vinh nhíu mi nhưng rồi để mặc nam nhân kia hành lễ. Có thành ngữ nói rằng, ‘đàn gảy tai trâu’. Trân Vinh nghĩ đối với tảng đá này cũng tương tự như vậy. Khi Tại Phạm đứng dậy, y phục của hắn lấm bẩn vì bùn đất nhưng hẳn chẳng màng để tâm. Tại Phạm sững lại trong thoáng chốc trước khi khép tay lại nhưng Trân Vinh chẳng hề bỏ lỡ. Mặc dù chỉ ngay sau đó, hắn lại quay lại với vẻ trầm mặc và an tĩnh thường có.

 

“Lâm Tướng quân, hôm nay tới phiên ngươi gác ư?” Trân Vinh hỏi.

“Bẩm đúng vậy, thưa Hoàng tử.”

Trân Vinh nhíu mi.

 

 

Mưa vẫn tiếp tục rơi, như rửa trôi mọi tội ác trong Hoàng thành này, làm bừng sáng lên sắc xanh vời vợi. Nhưng trong biển mưa dày đặc, Trân Vinh vẫn không thể ngăn bản thân mình ngửi thấy mùi đao kiếm – mùi tội lỗi. Y thấy tâm can rối bời đảo điên. Y trừng mắt nhìn về phía Tại Phạm, nhưng hắn từ chối đáp lại y, chỉ xoay lưng bước đi trong trời mưa tầm tã.

 

 

Mưa gột sạch đi lỗi lầm của họ, rửa trôi vệt máu khô trên miệng vết thương đã khép. Những thanh âm từ buổi chầu sáng vọng trong tâm trí Trân Vinh, mà tiếng mưa cũng như tiếng sấm không tài nào lấn át nổi.

 

Nghe nói sát thủ đêm qua đã cố ám sát Hoàng Thái tử khi người quay trở lại từ Lan Châu.

Hoàng Thái tử được cứu thoát nhưng vệ binh đã để  tên sát thủ bỏ trốn, chỉ khiến hắn bị thương.

Đó hình như là người của Diên Hoàng tử.

Tại sao khi đó Lâm Đại Tướng quân không ở vị trí canh gác chứ?

 

 

 

VIII.

Trân Vinh thấy điềm gở khi trông ra ngoài cửa Thái ấp. Hôm nay là Tết Trùng cửu, dân chúng sẽ đồng loạt tiến vào Kinh thành để gột rửa xui xẻo của năm trước. Bản thân ngày này đã là một chuyện không hay, nhưng có gì đó linh tính rằng buổi lễ hôm nay sẽ không thể trọn vẹn.

 

 

Thanh âm náo loạn bên ngoài, tiếng vó ngựa và tiếng xe kéo kẽo kẹt vang lên trước khi nội thị thông báo Thị nữ của Mẫu thân y tới.

“Hoàng tử.” Nàng nói, thanh âm run rẩy.

“Xuân Mai? Người tới đây làm gì?” Y hỏi, mày ngài nhíu chặt.

“Duyệt Phi sai nô tì tới thông báo với người. Hôm nay người đừng tiến Cung.” Xuân Mai nói, thanh âm vỡ vụn.

“Vì sao?”

“Xin người đừng hỏi, Hoàng tử. Duyệt Phi nói người hôm nay không cần tới.” Nàng nói, cho dù Trân Vinh bỏ ngoài tai, vẫn hướng ra cửa. “Hoàng tử!” Nàng khóc lớn, chạy tới ôm chặt lấy chân y. “Diên Hoàng tử đã ra tay rồi, xin người đừng tiến Cung!”

 

 

Gió mùa Thu xào xạc ngoài hoa viên, Trân Vinh bần thần ngắm lá khô từ cây Bạch quả rơi rụng khắp hoa viên. Mọi thứ đã kết thúc rồi, y nghĩ. Y phải tự cứu lấy mình, trước khi y cũng sẽ ngã xuống, hóa thành tro bụi.

 

 

IX.

“Ngươi điên rồi!” Trân Vinh thét lên khi y trông thấy Tại Phạm tại nơi mà họ ngồi chung với nhau cách đây vài tháng. Nam nhân kia vẫn tịch mịch như vậy, vẻ mặt thờ ơ, lạnh lẽo và nhạt nhòa. “Thần không hề.” Tại Phạm chậm rãi đáp lại, như thể họ chỉ đang bàn luận chuyện thời tiết. Trân Vinh vừa giận dữ vừa sợ hãi, y siết chặt nắm tay, không thể kìm bản thân mình run rẩy. “Ngươi làm phản.” Y nói.

 

Tại Phạm trầm mặc không đáp, chỉ lặng lẽ gật đầu. Y biết rõ điều đó.

 

“Chẳng phải ngươi nói rằng làm vậy là vô nghĩa? Phụ Hoàng mới là người quyết định ai sẽ lên ngôi hay sao?” Y thét lên, thanh âm khàn đặc. “Tại sao người lại can dự vào cuộc chiến không đáng? Có gì khác biệt khi ai là người lên ngôi ư?”

“Có đáng hay không, là do thần quyết định, thưa Hoàng tử.” Tại Phạm bình lặng đáp như thể hắn chẳng mảy may để tâm, như thể hắn không hề biết vệ binh của Hoàng Thái tử đang vây lấy hắn.

 

 

“Ngươi cho rằng không ai nhận ra ư?!” Y hỏi, nắm lấy vạt áo bào của Tại Phạm, kéo hắn đối diện với y. “Ngay cả Mẫu thân ta còn nhận ra, ngươi cho rằng Phụ hoàng sẽ không biết ư?! Ngươi đã rơi vào bẫy mà bọn chúng dăng ra rồi!”

 

Một tầng mây khói mờ mịt trong mắt Tại Phạm hiện lên rồi vụt tắt khi hắn nhắm mắt lại và mở ra, nhìn thẳng vào Trân Vinh. “Thần biết.” Hắn nói. “Thần đã biết khi thần để Hoàng Thái tử an toàn trở về từ Lan Châu, kế hoạch của Diên Hoàng tử thất bại.”

“Vậy thì tại sao?” Trân Vinh hỏi, lệ thủy tuôn ra ướt đẫm. Nỗi đau tràn ngập khóe mắt, cảm xúc che mờ tâm trí. “Tại sao ngươi lại tự dấn thân vào chỗ chết?”

“Đó là Phụ thân của ta, Trân Vinh.” Hắn mỉm cười dịu dàng, thân ảnh nhòa đi trong mắt y. Đó là lần đầu tiên hắn gọi y bằng tên, và y biết, đó cũng là lần cuối cùng.

“Người luôn luôn nói tới quy tắc kia mà?” Y rã rời, hai chân khụy xuống khi nắm lấy vạt áo bào Tại Phạm. “Vậy ta ra lệnh cho ngươi không được đi, ta cầu xin ngươi.” Y khóc rống, quỳ xuống dưới chân nam nhân. Tại Phạm cũng quỳ xuống, nắm lấy bàn tay y. “Đó là Phụ thân của ta, ta không thể để người một mình dấn thân vào cõi chết.”

“Đó là đạo hiếu của ngươi sao, Lâm Tại Phạm? Tên ngốc nhà ngươi, ngươi…” Trân Vinh ngập ngừng rồi im bặt khi Tại Phạm kéo y ôm vào trong ngực. “Phụ thân ta, ta không thể người đi một mình.”

 

 

Tội làm phản này, ta sẽ bị tru di tam tộc. Ta cũng sẽ không được ghi vào sử sách, cũng như không được mai táng tử tế. Ta chỉ cầu xin Hoàng tử hãy nhớ tới ta, để nhân gian này còn biết được rằng cõi đời này có một người tên Lâm Tại Phạm.

Đối với ta, như vậy là đáng rồi.”

 

 

 

X.

Gió Đông dường như chưa bao giờ ngừng thổi, quốc gia phủ một màu trắng tinh khiết. Không ai còn nhớ vài năm trước máu đã nhuộm đỏ Hoàng cung như thế nào. Trân Vinh bình lặng ngắm nhìn tuyết rơi, bám trên nhành mai khẳng khiu gầy guộc. Hoa mai đỏ, khiến y nhớ lại sắc đỏ vương trên vạt áo bào trắng của y đêm đó, sắc đỏ phủ kín gương mặt Tại Phạm. Sắc đỏ ấy – sắc đỏ của máu, của tình yêu.

 

“Hoa mai đã nở rồi.” Y nói bâng quơ, hơi thở ấm áp chìm vào trong tiết trời lạnh lẽo. Y đã đợi được cho tới ngày hoa mai nở rộ cả Nhân gian và Tiên giới, nhưng y đã không thể chờ được người mà y muốn cùng ngắm hoa nở năm nào.

 

 

 

-End-

————————————————————

Cá nhân mình thích fic này, mặc dù không phải MarkJin, vì nó thật đẹp.

Tình cảm giữa hai người có gì đó vừa là tin tưởng, vừa là trung thành, một chút yêu thương. Bối cảnh cổ xưa, tranh giành quyền lực, …  một Hoàng tử không màng thế sự, một Tướng quân vì đạo hiếu mà dấn thân vào chỗ chết. Bản thân câu chuyện tuy buồn, nhưng vẫn nhẹ nhàng, dù có cái chết, nhưng không nghiệt ngã, vì đau đớn này cho dù phải gánh chịu, ký ức vẫn nằm sâu trong lòng, vẫn có hoa mai tượng trưng đẹp đẽ.

Advertisements

5 thoughts on “[Trans-fic][JJProject] Ngày hoa mai nở rộ – Chương 2

  1. dạ e chào ss, đầu tiên e cảm ơn ss rất nhiều nhiều luôn vì đã trans fic hay đều đều cho bọn silent reader như em đọc ạ :3 *e thấy tội lỗi quá T.T* ss trans fic mượt lắm ạ ^^
    MarkJin với em là chân ái cơ mà dạo này e xém bị JJ làm lung lay nhiều lần lắm dồi T.T đọc xong fic này y như là T.T fic hay lắm ss ạ :3 e cũng thích những fic cổ trang như vầy, với những fic edit tiếng Trung á, cơ mà hiếm lắm T.T mong là thời gian tới ss sẽ có thêm nhiều khách lui tới này, vs cả nhiều fic chất lượng nữa ^^ ss cố lên ^^ cảm ơn ss lần nữa ạ :3333

    1. Cảm ơn em vì đã thích nhé 😀
      MarkJin vẫn là chân ái nha =)) JJP là anh em tốt, anh em tốt thôi nha =))
      Công nhận fic cổ trang hiếm như trong sách đỏ luôn =)) còn fic tiếng Trung có vẻ ít người edit, chỉ chầu chực ở mỗi Markjinland được thôi 😀
      Cảm ơn em lần nữa nhé :-*

      1. đúng dồi ss =)) MarkJin vẫn là chân ái =)) úi em phải là ng xin lỗi ss chớ :”< e xin lỗi ss vì e toàn đọc chùa fic chỉ like mà k comt chi hết trơn T.T e xin lỗi ss nha T.T lâu lâu nhứt định e sẽ ngoi lên comt fic cho ss :3 ss cố lên nhaaaaaaaaaa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s